Một kẻ điên rồ

Bạn tôi là một kẻ điên rồ, khi gã là người đi ngược lại với số đông bọn sinh viên mới ra trường bạt mặt kiếm tiền kiếm việc như chúng tôi.

Bạn tôi, một cử nhân Báo chí – Truyền thông của Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TP HCM đã bỏ nghề và đi về Phú Quốc làm giám sát công trình sau khi cũng trẩy trật nhón chân trải nghiệm với nghề. Bạn từng làm cho VTV Cần Thơ, rồi VTV9, nhưng phóng viên không phải nghề dành cho bạn. Và thế là bạn đi, mặc cho mọi người can ngăn, cười cợt. Khoảng thời gian đó tôi cũng là một trong số những người cản đường bạn. Nhưng tinh thần bạn vừng bằng những trải nghiệm đủ báo rằng bạn không thuộc về một nhóm đông làm nghề, bạn vẫn đi.

Ở đảo, bạn quan sát đời sống. Thấy được những thứ được – thiếu của thị trấn, của một nơi có khởi nguồn làm du lịch tự phát. Những điều đẹp đẽ – xấu xí của nhóm người thật thà, quê kệch mà bụi đất quê hương đã phủ họ một lớp màu cách biệt với thành thị một khoảng cách thời gian. Người ta thường đo sự cách biệt của tiến bộ, văn minh giữa nơi này và nơi kia bằng thời gian. Bạn biết chứ, chính bạn cũng nhuốm một chút ít màu bụi đất của quê hương.

15750225_535016570040798_1012341683_n

Bạn đi và học được nhiều điều. Nhất là cách biết hài lòng. Bạn nói sống vui khỏe vậy bạn làm cả đời cũng được, không cần tính chi cho xa ngày mai có được gì để tiếp tục phô trương khả năng mà xin việc chỗ khác.

Bạn biết những thứ mình vừa nhìn thấy sẽ mất đi trong một khoảng thời gian nào đó sắp tới và bạn thấy buồn. Nhưng bạn thấy hạnh phúc. Buồn đôi khi cũng mang đến hạnh phúc. Đó là cách ta trải nghiệm, sống một cuộc sống ta thấy rằng xứng đáng.

15782335_535016566707465_830387938_n

Ở đó, bạn đặt mục tiêu mỗi ngày đăng một tấm ảnh lên mạng xã hội Instagram. Những bức ảnh hoàn toàn không xuất sắc, được ghi lại bằng một cái camera máy tính bảng hạng xoàng. Nhưng thật may những tấm ảnh có nội dung chân thật, ít nhất là với bạn. Nó chân thật bởi vì có đôi khi tôi đọc vài dòng cảm nghĩ bạn viết kèm tấm ảnh mà chảy nước mắt. Rằng những điều bạn chứng kiến, những rặng dừa, tầng lá, đám khỉ ngồi thu lu chờ chiều trong ảnh bạn chụp sẽ mất đi một sớm một chiều. Những cảm xúc đó là chân thật và bạn đang trải qua, đi qua thời khắc và không gian sẽ khác đi, mất đi trong thời gian gần. Những điều đó không quay lại lần thứ hai. Đúng như nhiều người nói, bạn đang sống một đời sống đáng sống.

15823899_535016610040794_904829136_o

Và giờ đây, từ một kẻ cản trở, quấy rối bạn, tôi trở thành một người cổ vũ, khuyến khích bạn cứ điên rồ làm những điều bạn thấy vui khỏe, thảnh thơi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s